Phrasebook

en Working   »   vi Làm việc

55 [fifty-five]

Working

Working

55 [Năm mươi lăm]

Làm việc

Choose how you want to see the translation:   
English (UK) Vietnamese Play More
What do you do for a living? B-n -àm---ng -i-c -ì? Bạn làm công việc gì? B-n l-m c-n- v-ệ- g-? --------------------- Bạn làm công việc gì? 0
My husband is a doctor. Chồ-- -ô- -ó-c-n---iệc l--bá- s-. Chồng tôi có công việc là bác sĩ. C-ồ-g t-i c- c-n- v-ệ- l- b-c s-. --------------------------------- Chồng tôi có công việc là bác sĩ. 0
I work as a nurse part-time. T-i-l-m ---á-nử--n-ày. Tôi làm y tá nửa ngày. T-i l-m y t- n-a n-à-. ---------------------- Tôi làm y tá nửa ngày. 0
We will soon receive our pension. C---g tôi s---được -iền --u ---. Chúng tôi sắp được tiền hưu trí. C-ú-g t-i s-p đ-ợ- t-ề- h-u t-í- -------------------------------- Chúng tôi sắp được tiền hưu trí. 0
But taxes are high. N---g-m- --uế-cao. Nhưng mà thuế cao. N-ư-g m- t-u- c-o- ------------------ Nhưng mà thuế cao. 0
And health insurance is expensive. V--bảo -iể--s---k--- ---. Và bảo hiểm sức khoẻ cao. V- b-o h-ể- s-c k-o- c-o- ------------------------- Và bảo hiểm sức khoẻ cao. 0
What would you like to become some day? B-n----n t---thành--ì? Bạn muốn trở thành gì? B-n m-ố- t-ở t-à-h g-? ---------------------- Bạn muốn trở thành gì? 0
I would like to become an engineer. T-- m----t-à------sư. Tôi muốn thành kỹ sư. T-i m-ố- t-à-h k- s-. --------------------- Tôi muốn thành kỹ sư. 0
I want to go to college. Tôi -uố----c----r--n----i-học. Tôi muốn học ở trường đại học. T-i m-ố- h-c ở t-ư-n- đ-i h-c- ------------------------------ Tôi muốn học ở trường đại học. 0
I am an intern. Tôi--- t-ực -----in-. Tôi là thực tập sinh. T-i l- t-ự- t-p s-n-. --------------------- Tôi là thực tập sinh. 0
I do not earn much. T-i k---g -i-m--ược -hi-- t-ề-. Tôi không kiếm được nhiều tiền. T-i k-ô-g k-ế- đ-ợ- n-i-u t-ề-. ------------------------------- Tôi không kiếm được nhiều tiền. 0
I am doing an internship abroad. Tôi--àm--hực tập ở n--- ng---. Tôi làm thực tập ở nước ngoài. T-i l-m t-ự- t-p ở n-ớ- n-o-i- ------------------------------ Tôi làm thực tập ở nước ngoài. 0
That is my boss. Đ-y l- n-ư-- -ãn--đ-o c-- t-i. Đây là người lãnh đạo của tôi. Đ-y l- n-ư-i l-n- đ-o c-a t-i- ------------------------------ Đây là người lãnh đạo của tôi. 0
I have nice colleagues. T-i-----ạ- đ--g--ghi-p-t--. Tôi có bạn đồng nghiệp tốt. T-i c- b-n đ-n- n-h-ệ- t-t- --------------------------- Tôi có bạn đồng nghiệp tốt. 0
We always go to the cafeteria at noon. C---- -ô---uổi----a --- ---g-đi----- --n. Chúng tôi buổi trưa nào cũng đi căng tin. C-ú-g t-i b-ổ- t-ư- n-o c-n- đ- c-n- t-n- ----------------------------------------- Chúng tôi buổi trưa nào cũng đi căng tin. 0
I am looking for a job. T-i --m mộ- c---l--. Tôi tìm một chỗ làm. T-i t-m m-t c-ỗ l-m- -------------------- Tôi tìm một chỗ làm. 0
I have already been unemployed for a year. Tô- thất-ngh-ệp-mộ- n---r--. Tôi thất nghiệp một năm rồi. T-i t-ấ- n-h-ệ- m-t n-m r-i- ---------------------------- Tôi thất nghiệp một năm rồi. 0
There are too many unemployed people in this country. Ở-nước--ày c--n--ề- ng--i-t-ất-----ệp-qu-. Ở nước này có nhiều người thất nghiệp quá. Ở n-ớ- n-y c- n-i-u n-ư-i t-ấ- n-h-ệ- q-á- ------------------------------------------ Ở nước này có nhiều người thất nghiệp quá. 0

Memory needs speech

Most people remember their first day of school. However, they no longer recall that which came before. We have almost no memory of our first years of life. But why is that? Why can't we remember the experiences we had as a baby? The reason lies in our development. Speech and memory develop at about the same time. And in order to remember something, a person needs speech. That is, he must have words for that which he experiences. Scientists have conducted various tests with children. In doing so, they made an interesting discovery. As soon as children learn to speak, they forget everything that came before. The beginning of speech is therefore also the beginning of memory. Children learn a great deal in the first three years of their lives. They experience new things every day. They also have many important experiences at this age. Despite this, it all disappears. Psychologists refer to this phenomenon as infantile amnesia. Only the things that children can name remain. The autobiographical memory retains personal experiences. It functions like a journal. Everything that is important in our life is recorded in it. In this way, the autobiographical memory forms our identity. But its development is dependent upon the learning of the native language. And we can only activate our memory through our speech. The things that we learn as a baby are not really gone, of course. They are stored somewhere in our brain. We just can't access them anymore… – that's a shame, isn't it?